Phục hồi và bền hóa động cơ không tháo rã : Công Nghệ Gốm Kim Loại XADO - Metal-Ceramic Xado

THIÊN AN Technology Thiết kế website Chuyên Nghiệp ! | Domain Hosting Chất lượng Cao!

Cha mẹ - Con cái: Làm sao để tránh xung đột?

Làm thế nào để gia đình mãi là Thiên Đường ...

Điều hành viên: Luu Thanh Nghi

Cha mẹ - Con cái: Làm sao để tránh xung đột?

Gửi bàigửi bởi Mr. THIENAN » 01 Tháng 5 2008, 19:04

Tại sao cha mẹ lại luôn muốn con cái phải nghe lời mình một cách tuyệt đối mà không chịu suy nghĩ xem những điều ấy có hợp lý không?

Từ khi mẹ sinh em bé, con có cảm giác bố mẹ không còn coi con là người trong gia đình nữa mà chỉ toàn quan tâm đến em. Con buồn lắm! Ngày trước bố mẹ luôn quan tâm và không nói những lời quá đáng, nhưng bây giờ con thấy mình bị xúc phạm một cách nặng nề. Con từng nghĩ nếu mình biến khỏi thế gian này chắc tốt hơn. Nhưng khi nghĩ đến các anh và các bác luôn quan tâm thì con không nỡ vậy mà con thấy càng nhịn thì bố mẹ càng làm quá: Nổi giận vô cớ. Còn em của con làm sai thì bố mẹ cũng đổ lỗi lên con. Con phải làm sao đây? (Hà Khanh, 16t, Hà Nội)

GS-TS Vũ Gia Hiền:

Chào con,

Không phải bố mẹ coi con là người ngoài gia đình đâu, mà người lớn thường quý em bé hơn. Con hình dung con có người chị hay người anh lớn hơn con thì bố mẹ cũng đối xử với hai người kia như con bây giờ vậy. Ví dụ: con có 2 con mèo, con mèo to và con mèo bé, con sẽ quý con mèo nào hơn.

Trước đây con được là người duy nhất nhận tình thương của cả nhà, nay có em nên mọi cái được chia đôi, trong khi con đang có tất cả, bây giờ lại không được như trước nên con trở nên bực tức, không nhận ra mình. Còn việc em của con làm sai, bố mẹ đổ lỗi lên con không phải không có lý, vì chị phải chỉ cho em làm đúng, ở đây chị để cho em làm sai thì lỗi không hướng dẫn em là của chị.

Con phải thay đổi suy nghĩ, trước hết là phải thương em vì em bé hơn mình, sau đó không nên oán trách bố mẹ, không có bố mẹ nào ghét con cả. Việc này người xưa gọi là tự sửa mình, sau đó những gì thấy cha mẹ thể hiện bất hợp lý thì bình tĩnh, nhờ cha mẹ giải thích tại sao lại thế. Con cho bác nói với bố mẹ con rằng GS.TS. Vũ gia Hiền xin bố mẹ mỗi ngày để ra 15 phút buổi tối để nghe con trình bày, vậy bố mẹ có đồng ý không. Nếu được đồng ý thì con nhớ nói khiêm tốn, thương cha mẹ, và nói những gì cần nói.

Chúc con vui vẻ.

Em không thể nào chịu nổi! Mỗi khi em càng cố gắng quan tâm đến mẹ thì mẹ lại mắng em nhiều chuyện, còn khi em không hỏi han mẹ thì ba lại trách em vô tình, không có tình cảm của 1 con người! Em không thể hiểu em phải làm thế nào mới vừa được lòng của cả 2 người chứ? Em đã lớn rồi em không muốn bị mắng nữa, không muốn bị ba mẹ vứt hết cặp sách, quần áo, mắc một chút lỗi lầm là bị đem ra mắng chửi....(Nasa_santa12, 16t, TP HCm)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em phải biết quan tâm đến mẹ đúng lúc. Sự quan tâm không đúng lúc như ăn no rồi mà phải ăn thêm, khó chịu lắm; và lưu ý khi quan tâm đến mẹ phải có tấm lòng, chứ không phải vì ba mà quan tâm.

Em hãy nhẹ nhàng đặt ra câu hỏi của em bé hỏi để nhờ ba mẹ chỉ cho, lúc đó ba mẹ sẽ không mắng nữa; khi ba mẹ nói thì em phải im, riêng câu em hỏi “làm thế nào mới vừa lòng hai người chứ?” đã chứa trong đó sự bực tức và thiếu tôn trọng cha mẹ, nên dễ bị cha mẹ tức, mà tức quá thì chỉ còn mắng chửi do mất bình tĩnh. Nhớ khi cha mẹ cáu, tức bực thì mình im, khi cha mẹ vui thì đặt câu hỏi, không được hỏi ngược lại cha mẹ; nếu hỏi ngược lại cha mẹ gọi là vô lễ. Em hãy nghe cha mẹ nói rồi đặt câu hỏi đúng mức, khôn ngoan em sẽ lớn hơn lên, còn bây giờ em mới lớn, người chưa lớn mà trí đã chứng tỏ, nên cha mẹ thấy em kỳ cục đó thôi.

Chúc em thành công.

Em đang rất buồn về nhiều việc như bố mẹ không hiểu em, còn bạn bè lại rất vô tâm. Làm sao để mọi người hiểu mình, nhất là bố mẹ của mình?(Thuy, 14t, 7A Le Thanh Tong Ngo Quyen - Hai Phong)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em có tự rửa mặt, tắm giặt được không? Đó là những việc tự mình làm cho mình đẹp ra. Người khác không hiểu mình vì mình không biết cách làm cho người ta hiểu. Em tập làm một việc gì đấy mà mẹ không hiểu bằng cách khác và có thể tiếp tục cách khác nữa như khi giải bài toán bằng nhiều cách khác nhau, khi đó em sẽ tìm ra làm cách nào để mẹ hiểu mình. Không bắt người ta phải hiểu mình được, vì như thế là chủ quan.

Bạn bè em không vô tâm đâu mà tại em không biết làm cho bạn bè đồng tâm đấy thôi.

Chúc em thành công.

Em học trường CĐ Mỹ Thuật Đồng Nai, nhà em thì ở Hố Nai. Chính vì vậy chi phí ăn ở không cần vì em có thể đi đi về về. Nhưng tiêu xài vật dụng vẫn còn rất nặng! Mỗi lần xin là mỗi lần mẹ lại phàn nàn. Không xin thì làm sao có mà xài! Đôi khi mẹ còn cho là em nói dối nữa. Em không thể chịu nổi…Nhờ các cô chú tư vấn xem em phải làm thế nào bây giờ?(Thanh Giang, 18t, Bien Hoa)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em hãy bình tĩnh, ngồi với mẹ để mẹ vui và tính toán cho mẹ thấy mình phải chi tiêu những gì và đã tiết kiệm như thế nào. Và em cũng phải biết mẹ khó khăn gì để chia sẻ. Không tự điều chỉnh mình, em sẽ giống như cảnh sát phạt vi cảnh mẹ đấy. Riêng câu em nói “em không chịu nổi …” đã đẩy em vào tiêu cực và có chút hận mẹ, và điều ấy là có lỗi, có tội đấy. Chúc em thành công.

Gia đình em thuộc nhà gia giáo nên bên cha em (các cô) luôn khó khăn với em nhưng em không vì thế mà ghét cha mẹ. Nhưng từ năm lớp 8 khi em mới biết mến một người nhưng đó chỉ là tình cảm tuổi mới lớn (không có gì xấu cả!) thế mà khi biết em như thế thì cô em lại kiếm chuyện nói với cha em, bây giờ cha em rất khó, không còn thương em như trước nữa! Nhiều khi còn nghi em vô cớ, nhưng tính em không thích cãi lời cha, em thương cha em lắm. Nhưng em muốn cha hiểu em hơn em phải làm sao đây?(Mimi_p2, 16t, Kiengiang)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em đợi lúc cha vui vẻ hãy hỏi cha khi nào con có thể được mọi người tin tưởng, nếu con muốn cha tin tưởng thì con phải làm gì?

Em cũng lưu ý, mới học lớp 8 mà có những tình cảm với bạn, mặc dù không xấu nhưng sẽ ảnh hưởng đến việc học tập của mình. Không phải cha không thương em như trước mà là nghiêm hơn để bắt em trở lại quỹ đạo. Em chứng minh cho cha biết về sự trong sáng khi quen bạn và chứng minh rằng quen bạn giúp học tập khá hơn.

Chúc em thành công.

Ba mẹ chẳng bao giờ nghe em nói cả. Mỗi lần em muốn giải thích với ba mẹ thì họ nói em trả treo, hỗn, nói leo. Nhiều khi ba mẹ còn la mắng em trước mặt bạn bè và người khác. Lần nào cũng vậy, em thấy vừa buồn vừa tủi thân vì em chẳng có bạn bè hay anh chị để tâm sự. Khi ba mẹ cãi nhau, họ đều đổ hết lên đầu em. Em thích học môn Lý nhưng ba thì ép em theo môn Tóan. Mẹ không cho em theo học Lí mà nói rằng môn đó chỉ dành cho những người thông minh, còn em không đủ năng lực. Em có cảm giác như mình là kẻ ngốc và luôn bị bắt buộc làm theo như 1 con rối. Em không thể nói những lời này với ba mẹ vì họ sẽ quát nạt em và nói ước mơ trở thành kiến trúc sư của em là quá hư ảo (vì học kiến trúc thì có môn Lý). Em rất cần cô chú tư vấn cho em phải làm sao để ba mẹ hiểu và cảm thông với em?(Kira, 14t, Đồng nai)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em cần thay đổi thái độ đổ lỗi cho người khác, đặc biệt là ba mẹ mình, không có ba mẹ nào ghét con cái cả; song bắt con cái làm theo là việc thường thấy ở cha mẹ chúng ta . Em không nên giải thích theo ý em mà nên hỏi cha mẹ giúp giải quyết thắc mắc của mình. Ví dụ : cha ơi tại sao con thích học môn Lý mà lại ghét môn Toán, trong khi con rất muốn nghe lời ba nhưng cứ đụng vào môn Toán là dễ mệt. Hồi ba đi học ba thích môn gì và có môn nào ba không thích không ..? Em không nên chứng tỏ mình trước cha mẹ, mà cố gắng đặt ra những thắc mắc và lắng nghe; nếu vấn đề nào chưa đồng ý thì chỉ nêu thắc mắc, đừng giải thích, vì lý luận nhận thức của em chưa qua tuổi em bé.

Chúc thành công.

Tại sao cha mẹ lại luôn muốn con cái phải nghe lời mình một cách tuyệt đối, mà không chịu suy nghĩ xem những điều ấy có hợp lý không? Nếu tỏ thái độ...thì lại bị cho là bất hiếu?(Thanh, 16t, Long xuyen an giang)

GS-TS VGH:

Chào bạn,

Tại cha mẹ đã có kinh nghiệm và biết thế nào là tốt hay xấu, biết con nghĩ gì nhưng không muốn con sai lầm nên áp đặt ý chí, và cũng vì cha mẹ gia trưởng và thiếu phương pháp sư phạm, và cũng vì con cái làm mất lòng tin của cha mẹ. Hợp lý của con có khi là bất hợp lý ở đời, vì vậy bạn cần biết cách tỏ thái độ, chứ không phải tỏ sự tức giận. Tức giận, nói cục cằn, tuỳ tiện mới gọi là bất hiếu, còn tỏ thái độ cầu khẩn là có hiếu.

Chúc thành công.

Mẹ em lúc nào cũng đổ thừa chị em em làm điều gì đó, nhưng thực sự chúng em không có làm. Trong trường hợp này chúng em phải làm sao để mẹ em tin tưởng và nghe theo?(Vy, 14t, Hongngu)

GS-TS VGH:

Chào em,

Lúc mẹ đổ thừa hãy im lặng, chờ mẹ bình tĩnh mới đặt câu hỏi về việc mẹ đổ thừa là vô lý. Muốn nói với mẹ phải chứng minh việc ấy con không làm và chỉ ra ai làm, có chứng cứ nhất định để mẹ tin tưởng. Em đừng hy vọng mẹ sẽ nghe theo ý em, vì mẹ phải lo lắng, và muốn em thận trọng như mẹ.

Chúc thành công.

Lúc trước ba mẹ cũng đã trải qua tuổi của em nhưng sao họ không thông cảm? Em là con út trong nhà nhưng mọi chuyện xảy ra dù lớn hay nhỏ ba mẹ đều cho là do em gây ra. Nhiều lúc em muốn bỏ nhà đi nhưng không biết phải đi đâu. Mẹ giận em thường hay chửi em nhiều câu rất nặng. Có lúc em nghĩ đã thế tại sao ba mẹ lại đẻ mình ra làm gì cơ chứ? Em không biết phải làm sao nữa?(Ngan, 16t, Haiphong)

GS-TS VGH:

Chào em,

Sự tiêu cực làm cho mình hiểu sai. Tại sao em lại hỏi “cha mẹ đẻ ra mình để làm gì cơ chứ?” mà không nói “nhờ cha mẹ mà mình được làm người”. Cha mẹ đã trải qua tuổi của em nhưng mỗi thời mỗi khác, và rất lo con mắc phải sai lầm như một lần nào đó của mình nên rất lo sợ con hư, giống như con chim bị bắn trượt mũi tên nhìn cành cong là sợ. Em phải bình tĩnh giải thích để cha mẹ hiểu điều đó mình không làm và phải chứng minh để mẹ biết đúng là như vậy, chứng minh nhẹ nhàng, không phải là ăn thua đủ với mẹ, và nhớ phải có “nhân chứng vật chứng”.

Chúc thành công.

Năm nay em thi lên lớp 10. Ở chỗ em có hai trường, 1 trường toàn là học sinh khá giỏi, còn trường kia là học sinh trung bình. Em thấy mình chỉ có thể vào trường học sinh trung bình nhưng ba mẹ em lại muốn em phải vào trường giỏi. Sự thật em cũng muốn vào được trường giỏi cho ba mẹ em vừa lòng lắm, nhưng năm nay em học tệ quá…bây giờ em căng thẳng, không biết phải làm sao nữa?(Phan Nguyen Yen Thanh, 15t, Hoang hoa tham -lagi-binh thuan-khu pho 2-37/7)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em nói với cha mẹ rằng "Con rất muốn vào trường giỏi nhưng sự cố gắng của con không đạt được như mong muốn, cha mẹ tha lỗi cho con; cha ơi, có phải cứ cố gắng là học thành tài không, con cố gắng thực sự mà vẫn không khá được, cha mẹ đừng trách con nhé…" nhưng em phải chứng minh để cha mẹ thấy được sự cố gắng của mình.

Chúc thành công.

Làm thế nào để mọi người trong gia đình, nhất là ba mẹ có thể hiểu em? Ở nhà em chẳng dám tâm sự cùng ai!(Phuong, 14t, Long an)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em hãy hỏi cha mẹ những việc cụ thể và nhờ cha mẹ hướng dẫn, từ việc quét nhà đến bếp núc … thắc mắc nhỏ cũng hỏi, cha mẹ, người lớn luôn có nhu cầu hướng dẫn, chỉ dạy cho trẻ em và con mình, và chẳng người lớn nào muốn nghe con mình dạy mình. Em đừng nghĩ đến tâm sự, mà hãy chỉ nhờ cha mẹ giải thích thắc mắc.

Chúc thành công.

Lúc nào ba mẹ cũng la mắng em bằng những lời thô tục. Em rất khó chịu. Em phải góp ý với ba mẹ làm sao để ba mẹ không cho là hỗn láo, nói lại...với người lớn?(Huong, 15t, Quận 12)

GS-TS VGH:

Chào em,

Dù cha mẹ có nói lời thô tục em cũng không được lên giọng dạy cha mẹ và chỉ nói “Cha ơi, cô giáo con từ bé đã dặn không được nói tục đấy ba ạ, nay con lớn rồi, con sợ ba nói nặng, ba giúp con được không?". Cứ nhẹ nhàng, sự nhẹ nhàng làm cho người khác thuyết phục; và như vậy sẽ giúp bạn giải quyết được vấn đề mà không xúc phạm đến cha mẹ.

Chúc thành công.

Mẹ em là người vợ thứ hai của ba em. Em sống mà không biết có phải mình đang sống không? Nhiều lúc em cảm thấy tuyệt vọng vì em đã phải sinh ra trong một gia đình phức tạp như vậy. Ba có lúc đối xử với em rất tốt, nhưng cũng có lúc coi em không ra gì cả! Em phải làm sao đây?(Cobedangthuong, 15t, Thi xa x)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em không nên lấy chuyện cũ của người lớn để trói buộc mình. Em luôn cám ơn người đã không sinh ra mình thế mà nuôi hoặc quan tâm tới mình. Sống mà không biết mình đang sống tức là sự ngu ngốc đang hại mình. Hãy tập trung vào việc phải làm, như học tập, làm các công việc … Ba em có lúc đối xử tốt là lúc trả công cho con ngoan, còn lúc khác không ra gì là trả nợ con hư. Em hãy làm đúng như em làm trước lúc ba tốt và tránh những việc trước khi em làm cho ba ghét… sẽ giải quyết được vấn đề.

Chúc thành công.

Em phải làm gì đây? Bố mẹ em không hiểu em. Họ luôn muốn em phải nghe lời họ mà đâu cần biết em nghĩ gì và có cảm giác như thế nào. Mẹ em nói em là con người khô khan, không biết yêu thương người khác. Thật sự em rất yêu thương mọi người nhưng em không biết cách bộc lộ ra . Giúp em với!(Ngôi Sao Cô Đơn, 15t, Lào cai)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em phải bộc lộ ra bằng những công việc như dọn dẹp trong nhà, lau nhà, rửa chén dĩa, giặt quần áo … để mẹ khỏi phải làm. Thương không đơn giản là thái độ mà phải bằng việc làm có kết quả. Em đưa chén cơm cho mẹ khi thương sẽ nhẹ nhàng hơn khi ghét. Cha mẹ không cần nghe em nói mà vẫn hiểu em qua thái độ bên trong. Em bé sinh ra biết khóc để mọi người biết nó tồn tại, ta lớn lên biết nói để mọi người biết ta.

Chúc thành công.

Bố mẹ em cãi nhau và làm đơn ly hôn. Em rất buồn vì biết được điều đó. Em không biết làm gì nữa? Cô chú giúp em với?(Ly, 17t, Quang nam)

GS-TS VGH:

Chào em,

Cuộc sống con người có khi cũng như ngày đêm. Em hỏi mẹ xem tại sao lại ly hôn và cũng hỏi bố nữa. Nhớ hỏi nhẹ nhàng, đừng như tra khảo, để hiểu, và lúc đó em sẽ có câu trả lời.

Chúc thành công.

Ba mẹ em rất nghiêm khắc. Đặc biệt là má em. Má chẳng bao giờ cần biết đến em cần cái gì! Ba má cấm đoán em không được có bạn trai, mặc dù chỉ là thân thiết. Lúc nào má cũng la rầy em vì mấy chuyện trai gái làm em buồn lắm. Em muốn đi tập thể dục với mấy đứa bạn vào buổi sáng nhưng cũng không được cho phép! Em phải làm gì để ba má hiểu em đây?(Pham Truc Van, 15t, 265/44khu pho 1 Tam hiep Bien Hoa_Dong Nai)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em biết má lo lắng như vậy là do em có bạn trai không lo học, có phải không? Nếu không, thì hãy tế nhị hỏi má xem tại sao phải sợ con quen bạn trai, con cũng biết gìn giữ đấy chứ. Hỏi xong chờ nghe má nói, đừng bắt má phải nghe mình mà mình phải hiểu tại sao má lo, rồi chứng minh sự cẩn thận của mình cho má thấy.

Chúc thành công.

Em rất buồn, em đã phạm lỗi chỉ một lần duy nhất mà mẹ em lại xem đó là một lý do để mắng chửi. Cứu em vơi1(Nguyen Thi Bich Tuyen, 10t, Binh minh,vinh long)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em xem lại, một lần lỗi duy nhất là lỗi gì, có lỗi chỉ phạm một lần là mất cả đời, vì vậy phải thận trọng. Nay chứng minh cho mẹ thấy mình đã sữa lỗi đó thật và lúc vui vẻ giao ước với mẹ từ nay không nhắc đến nữa, rồi móc ngoéo cho mẹ nhớ.

Chúc thành công.

Làm sao để bố mẹ em thay đổi cách nhìn về em, đừng xem em là của nợ! Em sợ những lời mắng nhiếc thậm tệ của bố mẹ. Ước gì em không xuất hiện trên thế giới này.(Nhóc Buồn, 16t, Xin cho em được bí mật)

GS-TS VGH:

Chào em,

Em phải chứng minh bằng việc làm để bố mẹ thấy và cũng thông cảm có khi bố mẹ không kiềm chế được nên nói lời cay nghiệt, và em phải thay đổi ý nghĩ tiêu cực của mình. Sự tiêu cực làm cho con người nặng nề mà ảnh hưởng đến bố mẹ, làm cho bố mẹ vốn đã tức càng tức lên.

Chúc thành công.

Có những lúc em cảm thấy ba má, tất cả mọi ngưới không còn tin tưởng mình, đôi khi em không dám khóc vi sợ ai đó biết. Có một số người còn nghĩ em là người không biết hối hận, không biết gì là sai, là đúng. Và em cảm thấy rất chán. Nhiều khi em cảm thấy khủng hoảng, không muốn trở về nhà nữa!(Lã Văn Khiem, 19t, TP: Hồ Chí Minh)

GS-TS VGH:

Chào em,

Chính em cảm nhận rằng “mọi người không tin tưởng mình” mà xảy ra cách ứng xử làm tăng sự nghi ngờ ở mọi người. Hối hận không phải ở lời nói, nếu là tôi tôi cũng khó tin em khi em nghĩ không muốn trở về nhà. Em hãy cố gắng ở nhà nhiều hơn, làm việc trong nhà nhiều hơn, và cứ khóc khi cần, em nín khóc có nghĩa bộ não quá lý trí, làm cho em thất vọng. “Tôn Ngộ Không đi theo thầy mình là Đường Tam Tạng chỉ để một ngày nào đó được khóc”.

Chúc thành công.

Em đang rất buồn vì mẹ em tối ngày cứ xen vào chuyện của em không à! Càng ngày em càng cảm thấy có khoảng cách, xa dần mẹ em. Mặc dù em rất muốn được gần mẹ nhưng thật khó. Em phải làm sao bây giờ?(Lưu Thị Tươi, 15t, Truong nguyen trung truc rach gia kien giang)

TS Nguyễn Thị Bích Hồng: Có lẽ việc mẹ hay xen vào việc riêng của em đã khiến em khó chịu và ngại ngần khi tiếp xúc với mẹ. Từ đó giũa mẹ và em xuất hiện một rào cản tâm lý. Để xóa bỏ khỏang cách này, em thử lý giải nguyên nhân của việc mẹ hay can thiệp vào chuyện của em, để có thể hiểu, thông cảm và ít khó chịu về thái độ của mẹ. Em cũng có thể trò chuyện trực tiếp hoặc viết thư trình bày nguyện vọng với mẹ được sống tự do, độc lập hơn và thỏa thuận rằng em sẽ xin ý kiến của mẹ khi cần sự giúp đỡ. Để mẹ thật sự an tâm về khả năng độc lập của em, em cũng nên chứng tỏ bản lĩnh của mình bằng những việc làm cụ thể trong sinh họat hàng ngày ở gia đình, trong cách ứng xử với bạn bè và trong việc học tập...
Hãy biết cho đi những gì mình có thể ....

Để được nhận lại những gì mình ... Mơ ước


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mr. THIENAN
Site Admin
 
Bài viết: 697
Ngày tham gia: 27 Tháng 9 2003, 12:00

Re: Cha mẹ - Con cái: Làm sao để tránh xung đột?

Gửi bàigửi bởi Mr. THIENAN » 01 Tháng 5 2008, 19:05

Em muốn hỏi, khi bị stress về áp lực gia đình...nhiều điều em không thể nói ra được. Lâu ngày những điều ấy dồn nén khiến em muốn điên được! Em phải làm sao ạ?(Maithy, 22t, Angiang)

TS NTBH: Khi đang ở trạng thái căng thẳng, bức xúc về tâm lý , em nên tìm cách giải tỏa để tinh thần không suy sụp, chẳng hạn như: em tìm sự thư giãn, thỏai mái trong một họat động lành mạnh gây hứng thú và có ích như xem ti vi, đọc truyện, chơi thể thao, đi mua sắm...

Hoặc em có thể viết nhật ký, viết thư hoặc điện thọai tâm sự với người tin cậy (bạn bè, anh chị, chuyên viên tư vấn...).Sau đó em nên tìm cách giải quyết những vướng mắc với gia đình để không còn ấm ức nữa. Nếu em không thể nói trực tiếp thì em có thể viết thư để trình bày, trao đổi ý kiến với gia đình, hoặc em tìm sự hỗ trợ của người thân có uy tín đối với gia đình em như: cô chú, ông bà hoặc tìm đến bạn bè thân tín của cha mẹ, giáo viên chủ nhiệm... can thiệp giúp em.

Tự nhiên vào khoảng 1 năm nay, em cứ hay phạm sai lầm lặt vặt, mà bố mẹ em cứ luôn bắt bẻ, chửi mắng em. Không còn ai quan tâm em cả. Dần dần em trở nên xa lánh mọi người. Em không biết phải làm sao để cứu vãn tình hình của em hiện nay nữa! Xin cho em hướng tháo gỡ ạ? Em thành thật cám ơn cô chú!(Showy Xiang, 14t, TP HCM)

TS NTBH: Ở tuổi của em ai cũng có những hành vi, cử chỉ vụng về làm đổ vỡ vật dụng và làm hỏng việc. Điều đó một phần do các em chưa tập trung vào công việc, mặt khắc do sự phát triển cơ thể chưa hài hòa làm cho tay chân của các em trở nên long cóng, thừa thải, thao tác không chính xác. Hiện tượng này sẽ giảm nhiều sau một thời gian, khi cơ thể của em phát triển hoàn chỉnh và nhờ em biết chú ý nhiều hơn vào công việc đang thực hiện.

Khi bị bố mẹ la rầy, ai cũng buồn cả. Vì mặc cảm làm cha mẹ phiền lòng nên em cảm thấy mọi người không quan tâm và trở nên ái ngại khi tiếp xúc với gia đình. Để cứu vãn tình hình này, em nên mạnh dạn gạt bỏ mặc cảm và luôn trấn an rằng gia đình vẫn quan tâm, thương yêu mình. Em chủ động trò chuyện bình thường, tự nhiên với mọi người trong nhà. Nếu vẫn còn làm hỏng việc thì em nên bày tỏ sự áy náy và cố gắng làm tốt hơn để gia đình thông cảm. Em cũng nên tâm sự với ba mẹ hoặc nhờ người giải thích với ba mẹ về nỗi khổ tâm của em khi thường xuyên bị cha mẹ trách mắng và đề đạt mong muốn được ba mẹ cư xử khéo léo hơn với mình.

Em là học sinh lớp 10. Em không thông minh như những bạn cùng lứa tuổi. Từ nhỏ ba mẹ đã kỳ vọng rất nhiều vào em. Và em cũng đã tự ý thức là phải cố gắng học để ba mẹ vui lòng. Từ lớp 1 đến lớp 9 em luôn rất cố gắng học, là học sinh giỏi. Nhưng cuối năm lớp 9 khi thi vào trường chuyên bị thiếu nửa điểm nên bị đánh rớt. Từ đó ba mẹ trở nên lạnh nhạt dần với em. Ba mẹ còn nói “Mày còn học được thì học, học không được thì nghỉ quách ở nhà cho tao khỏi mang nhục…”. Vì tâm lí nặng nề như vậy nên tháng 9,10 vừa qua kết quả học tập của em rất tệ. Em phải làm sao đây để thoải mái trong học tập và trong cuộc sống?(Nga, 15t, Long xuyen an giang)

TS NTBH: Thật đáng tiếc là ba mẹ đã nặng lời với em khi em không đạt kết quả học tập như ý muốn. Có lẽ em cũng hiểu nguyên nhân từ sự kỳ vọng quá nhiều của cha mẹ đối với em. Nếu em đã rất cố gắng học tập thì em không có lỗi khi không trúng tuyển vào trường chuyên. Việc học ở trường bình thường không phải là điều dở tệ. Khi được học tập vừa sức, em sẽ thấy tự tin và dễ tiến bộ hơn. Do đó, mặc dù thái độ của ba mẹ làm cho em buồn, nhưng em cố gắng sớm bình tâm để học tập tốt, khắc phục những điểm số học tập trong hai tháng qua để ba mẹ yên lòng. Đìều quan trọng là em thể hiện rõ khả năng học tập của bản thân để có cơ sở lựa chọn nghề nghiệp sau này. Ba mẹ sẽ thay đổi tiêu chí phấn đấu đối với em khi nhận biết đúng thực lực của em. Nếu muốn ba mẹ thấu hiểu, em nên tâm sự với ba mẹ hoặc nhờ người thân trong họ hang giải thích với ba mẹ.



Em rất bực mình khi ba mẹ của em cứ hay xem lén tin nhắn của bạn gửi cho em. Đọc xong ba mẹ cứ cho là người yêu của em gủi, rồi la mắng và đánh em nữa! Em phải làm sao để ba mẹ tin em?(Pe´ Heo, 14t, Tp hcm)

TS NTBH: Theo em, nội dung tin nhắn của bạn gửi em có thể gây hiểu lầm không? Nếu cách nhắn của bạn lập lờ khó hiểu thì em nên cho ba mẹ xem luôn nội dung trả lời của em cho bạn để ba mẹ yên tâm. Em cũng có thể rủ bạn đến nhà, giới thiệu với ba mẹ về mối quan hệ bạn bè của mình. Bên cạnh đó, em tập trung học tập, sinh họat tích cực cho ba mẹ thấy rõ sự lành mạnh trong quan hệ bạn bè của em.

Sao lúc nào gia đình cũng đặt lên con cái những áp lực nặng nề mà chẳng hề nghĩ cho con cái đang suy nghĩ những gì? Và làm gì?. Chỉ biết lúc nào cũng bắt con là học với học chẳng có thời gian để chúng chơi. Bạn bè đến nhà chơi cũng cấm vậy là sao?(Nhóc Lì, 17t, Q Ngãi)

GS-TS VGH: Vì thương con nên cha mẹ mong muốn con tích cực hơn và vì dân tộc ta vốn thất học nay được học hành là tất cả nên muốn con học hành nhiều. Đây là những vấn đề tâm lí do lịch sử để lại. Trước hết bạn phải chấp nhận vì người lớn dễ bảo thủ. Sau đó trình bày ý kiến của mình. Trước khi trình bày phải có thái độ tôn trong cha mẹ, tôn trong người mình muốn đề xuất và thấy cha mẹ phản ứng mạnh thì hãy trở lại vui vẻ và đợi đến lúc khác. Hãy rút kinh nghiệm người lớn bắt học để sau này làm người lớn không bi phạm thế nữa.

Em muốn được trở thành người lớn nhưng lúc nào ba má cũng cho em là con nít. Em phải làm sao để chứng tỏ và được ba má công nhận không là trẻ con nữa?(Tran Thi Thanh Tuyen, 17t, Daknong)

TS NTBH: Em đã 17 tuổi nên để chứng tỏ khả năng làm người lớn của mình không khó. Trước hết, em cần thể hiện tác phong sinh họat chừng mực, cung cách ứng xử khéo léo cùng với khả năng làm việc khoa học và hiệu quả... Ba mẹ sẽ hài lòng khi thấy em sống có trách nhiệm với chính bản thân mình qua việc tự giác, tích cực trong sinh họat, học tập và không để cha mẹ nhắc nhở. Em cũng tỏ ra thận trọng hơn khi nói năng, biết xem xét vấn đề ở nhiều phương diện trước khi có kết luận hoặc đưa ra quyết định... Đối với gia đình, em biết quan tâm chăm sóc, bảo vệ tài sản và chăm lo đến người thân... Chừng đó đủ để cha mẹ em vui mừng rằng “con tôi đã lớn!”.

Em đang học lớp 10. Họp PHHS xong về nhà ba mẹ la em vì có 2 môn dưới trung bình. Các bạn của em ai cũng có nhiều điểm thấp hết mà ba mẹ các bạn không la. Còn ba mẹ em cứ la rầy em mãi. Buồn quá em bỏ nhà đi được 2 ngày rồi…Em phải làm sao để không còn phải hứng chịu những áp đặt, áp lực vô lí từ ba mẹ nữa?(Khoa, 15t, TPHCM)

TS: NTBH: Việc em bỏ nhà đi hẳn đã làm cho cha mẹ lo lắng và ân hận. Điều này có làm cho em bớt uất ức không? Có lẽ em nên nhanh chóng liên lạc với gia đình để trở về nhà một cách yên ổn. Sau đó, em hãy mạnh dạn thưa chuyện với ba mẹ về sự khổ tâm, buồn bực của em. Em và ba mẹ cần trò chuyện, tâm tình để thông cảm với nhau và tìm biện pháp giúp em học tập tiến bộ hơn.

Kính thưa chuyên viên tâm lí. Có thể trả lời cho cháu trường hợp này không: Cháu có một đứa bạn thân bằng tuổi, năm nay 17 tuổi chuẩn bị làm đám cưới. Nó có mời cháu nhưng cha mẹ cháu nói cháu còn nhỏ, không nên nghỉ học chỉ vì đi đám cưới của bạn. Cha mẹ cháu không cho cháu đi, nhưng tình bạn bè của tụi cháu mười mấy năm nay, chẳng lẽ lại không tham dự hay sao? Thật lòng cháu rất khó nghĩ. Đi thì sợ cha mẹ, còn không đi thì sợ mất lòng bạn bè. Theo cô chú thì cháu nên làm thế nào ạ? Cháu xin chân thành cám ơn.(Kimthoa, 17t, Khanhhoa)

TS NTBH: Có thể ba mẹ cháu còn ái ngại điều gì đó ngoài việc mất buổi học nên đã không cho phép cháu dự đám cưới của bạn. Vì vậy, cháu hãy tiếp tục trình bày những băn khoăn của cháu và hỏi rõ lý do cha mẹ không muốn cháu dự tiệc cưới. Có thể ba mẹ sẽ thông cảm với tình ban thân thiết của cháu và đồng ý để cháu nghỉ học và dự đám cưới. Cũng có thể cháu sẽ đồng tình không dự cưới khi biết rõ sự ái ngại của ba mẹ, hoặc ba mẹ sẽ hướng dẫn cháu cách thức chúc mừng ngày cưới của bạn mà không phải bỏ học để cháu khỏi băn khoăn...

Em luôn bị mẹ mắng và khiển trách về những lý do thật là vô lý. Em không hiểu vì sao cả, có phải là do mẹ em chịu nhiều áp lức trong công việc nên về nhà xả hết lên đầu em không?(Thanh Quynh, 16t, Nhon trach,Dong nai)

TS NTBH: Hiện nay, cuộc sống rất tất bật nên nhiều người dễ bị căng thẳng, mệt mỏi và trở nên khó kềm chế. Nếu mẹ em gặp nhiều áp lực trong công việc và có thái độ “ giận cá chém thớt”, khiến em bị vạ lây thì em thử nghĩ điều đó có thể thông cảm với mẹ được không? Khi em nghĩ rằng mình cố chịu đựng một chút để mẹ được “xả stress” thì em sẽ không cảm thấy bi kịch nữa. Tuy nhiên, để giảm bớt tình trạng bất lợi này cho em, em cần lựa lúc tâm sự với mẹ. Em nên tìm hiểu và bày tỏ sự quan tâm chia sẻ của em đối với những khó khăn của mẹ. Em có thể bàn với mẹ những cách thức giúp mẹ sống thỏai mái dễ chịu hơn. Chẳng hạn như, em sẽ giúp đỡ mẹ trong công việc nhà, em sẽ học tập đàng hòang và chăm lo cho các em thay cho mẹ phần nào...

Mẹ em là ngườicó ảnh hưởng rất lớn đối với em, lúc trước mẹ em có ý muốn " vun vào" em với người bạn thân của em (X) và em cũng xiêu xiêu, nhưng giờ mẹ em lại "vun ra" làm em rất buồn và lung lay. Hiện tại X đã đề nghị "chấm dứt tại đây" với em vì tình cảm của em không rõ ràng. Em nghĩ có thể chia tay là đúng đắn nhất, nhưng nếu em yêu X thật thì sao, như thế thì em đã nghe theo mẹ mà bỏ lỡ một tình cảm tốt đẹp! Em thật khó xử, nếu sau này cứ như thế mãi thì làm sao em có thể tìm được tình yêu cho mình? Em đã 20t, có thể xác định có "rối loạn nhân cách" ´được rồi phải không ạ? Em thấy bất ổn về tinh thần và muốn đi khám, nhưng không biết có thể khám ở đâu, và lệ phí bao nhiêu. Có thể tham khảo cho em vài trung tâm tư vấn tâm lí cùng với mức phí không ạ?(Anh Thu, 20t, TP HCM)

TS NTBH: Ở tuổi 20, em có thể bắt đầu quan tâm đến việc xây dựng tình yêu đôi lứa cho mình. Việc cân nhắc ý kiến của mẹ là điều cần thiết, nhưng chính em mới là người xác định rõ tình cảm của mình đối với người em quan tâm. Vì vậy em hãy xem xét mối quan hệ giữa em với X. để khẳng định rằng ý kiến của mẹ ngăn cản các em đến với nhau là chính đáng hay không. Trong trường hợp mẹ em chưa rõ về X., em hãy tìm cách giải thích hoặc tạo điều kiện cho X. được tiếp xúc với mẹ nhiều hơn để mẹ hiểu và hỗ trợ em xác định đúng tình cảm của mình. Em cần tìm hiểu "người yêu" ở nhiều phương diện như: tính tình, quan điểm sống, công việc và lối sống hàng ngày v.v... Đặc biệt nên tìm hiểu thông qua mối quan hệ của người yêu với nhiều đối tượng khác nhau. Chẳng hạn quan hệ của X, với các bạn bè, với gia đình, với đồng nghiệp v.v... chứ không phải chỉ quan tâm việc X. cư xử với em và gia đình em như thế nào. Bằng cách đó em mới hiểu rõ về con người của X để thẩm định tình cảm của mình và có sự lựa chọn đúng đắn cho tình yêu và hôn nhân sau này.

Việc chẩn đoán tâm lý có thể tiến hành ở Bệnh viện tâm thần TP.HCM (đường Bến Hàm Tử), Trung tâm tư vấn tình yêu hôn nhân gia đình (ngã tư Điện Biên Phủ và Nam Kỳ Khởi Nghĩa). Hy vọng là trạng thái tâm lý của em bình ổn, những rối loạn như em cảm nhận chỉ là những biểu hiện thông thường.

Taị sao cha mẹ luôn áp đặt mọi chuyện đối với con cái? Trong những trường hợp quá vô lý, xin cô chú bày cho em cách để trình bày quan điểm của mình một cách thuyết phục đối với cha mẹ.(Nguyễn Thị Tươi, 17t, Gia Lai)

TS NTBH: Lý do khiến cha mẹ có thái độ áp đặt đối với các con là cha mẹ cho rằng con còn nhỏ, không biết gì và bản thân họ luôn mong muốn điều hay, luôn làm điều tốt cho con nên chẳng cần phải xem xét ý kiến nguyện vọng của con cái...

Khi muốn thuyết phục ba mẹ thay đổi ý kiến, em cần trình bày những suy nghĩ của em bằng thái độ chân thành, thiện chí. Em chứng tỏ với ba mẹ rằng em đã xem xét vấn đề dưới quan điểm của cha mẹ và chỉ ra những điểm không thích hợp hoặc bất lợi đối với em. Song song đó, em giải thích vấn đề theo quan điểm của em và chỉ ra những thuận lợi hoặc tác dụng hữu ích để cha mẹ yên tâm... Nếu cha mẹ vẫn cứ khăng khăng, em nên chấp nhận quyết định của cha mẹ và xin ba mẹ suy nghĩ thêm về nguyện vọng của em. Trước thái độ bình tĩnh, tôn trọng của em, ba mẹ em sẽ quan tâm và thay đổi thái độ áp đặt đối với em.

Thưa cô chú, năm sau là cháu thi đại học, ba mẹ bảo cháu thi công an, nhưng cháu lại không thích. Hai người đều bảo sau này nếu vào ngành công an cháu sẽ không thất nghiệp như nhiều sinh viên ra trường hiện nay. Nhưng cháu lại thích học ngành kinh tế! Trong trường hợp này cháu phải làm sao?(Lan, 18t, Tay ninh)

TS NTBH: Việc lựa chọn nghề nghiệp rất quan trọng vì sẽ ảnh hưởng lâu dài đến cuộc sống sau này. Cháu nên tìm hiểu rõ hơn về ngành công an và ngành kinh tế về các yếu tố sau: đặc điểm công việc khi hành nghề, yêu cầu của công việc đối với người theo nghề về năng lực và phẩm chất; các cơ sở đào tạo và khối thi tương ứng; điểm tuyển sinh của ngành học trong những năm gần đây...Từ đó, cháu đối chiếu với khả năng, sở thích của cháu đối với mỗi ngành để có thể lựa chọn và đăng ký thi tuyển vào trường. Nếu chọn nghề không đúng với khả năng và sở thích thì dù có tìm được việc làm, cháu khó có thể thành công và tìm thấy niềm vui, hạnh phúc trong công việc.

Em là 1 học sinh lớp 12, là 1 người cán bộ đoàn. Hiện nay có rất nhiều câu hỏi diễn ra trong đầu nhưng em ... Không biết phải trả lời nó như thế nào? Tại sao? Tại sao ba mẹ lại gây áp lực tâm lý nặng nề với em và đứa em? Tại sao ba mẹ không chịu hiểu dùm con mình? Tại sao không tin con mình? Tại sao không thể nghe con nói? Tại sao lại thiên vị? Tại sao lại dùng những từ ngữ + lời lẽ + hành vi thô tục, xúc phạm với con mình?(Nguyễn Ngọc Quỳnh Anh, 17t, Bình Dương)

TS NTBH: Người làm cha mẹ thường phải lo toan vất vả và mong đợi rất nhiều vào con cái. Việc chăm sóc, nuối nấng con rất cực nhọc nhưng không khó bằng việc chăm lo, hướng dẫn , giáo dục con. Nhiều cha mẹ tuy thương con, sống hết lòng vì con nhưng lại thiếu hiểu biết và thiếu kinh nghiệm dạy dỗ con nên thường có những thái độ cư xử không khéo léo với các con. Họ chỉ lấy kinh nghiệm trong gia đình trước đây để đối xử với con cái hiện thời, nhưng không biết rằng, mỗi thời đại có những vấn đề khác nhau đòi hỏi phải thay đổi cách thức ứng xử cho phù hợp. Những bức xúc, trăn trở của em về sự sai sót của cha mẹ có thể khiến người lớn phải bận lòng và tìm cách khắc phục. Giá như các bậc cha mẹ đều được trang bị kiến thức và kỹ năng cần thiết trong việc giáo dục con thì quan hệ giữa cha mẹ và con sẽ tốt đẹp và hiệu quả giáo dục trong gia đình sẽ cao hơn.

Chị em học giỏi hơn em nhiều. Cái gì chị cũng giỏi hơn, lại có cá tính hơn em. Ba mẹ em thương chị nhiều hơn em. Lúc dầu em không buồn, càng về sau thấy chị làm không tốt mà ba mẹ em không nói gì. Còn em chút chút là la em. Em buồn lắm em phải làm sao đây?(Vy, 12t, TP.HCM)

TS NTBH: Thông thường chị em gái với nhau hay có sự so sánh và đôi lúc cảm thấy ba mẹ cư xử không công bằng với mình. Đối với cha mẹ, đứa con nào cũng được yêu quý nhưng mỗi đứa con có những đặc điểm riêng khác nhau nên cách cư xử đôi lúc phải khác biệt. Khi em bị ba mẹ la rầy, có thể đó là thái độ không hài lòng của ba mẹ về những sơ suất của em nhưng điều đó cũng có nghĩa là ba mẹ mong muốn em làm tốt hơn, tiến bộ hơn. Mong muốn đó cũng xuất phát từ tình yêu thương mà ba mẹ dành cho em. Nếu như em vẫn chưa cảm thấy thoải mái, yên tâm về tình cảm của ba mẹ đối với em, em có thể lựa lúc tâm sự với mẹ hoặc với ba để được ba mẹ giải thích hoặc để ba mẹ hiểu em và có thái độ phù hợp hơn. Chúc em nhanh chóng yên tâm rằng mình vẫn là đứa con yêu quý của ba mẹ.

Sao đã thế kỷ 21 rồi chứ đâu còn như ngày xưa nữa đâu mà ba mẹ em lại không cho quen biết bạn trai chứ, dù là 1 người bạn trai bình thường, bạn bè đi với nhau thôi cũng bị la và cấm không cho quen, chỉ được quen bạn nữ. Chắc em thành gay mất...(Vương Y Thuần, 16t, Tp.Hcm)

GS-TS VGH: Bài học ở Việt Nam hiện nay là các bé gái mang bầu nhiều hàng nhất thế giới. Em biết tại sao mang bầu không? Tại vì không làm chủ được bản thân khi gần bạn trai. Trong khi con trai ngày nay thì cứ như "bom nổ nhanh" nổ được lúc nào là nó nổ. Đấy là việc mà cha mẹ em cấm. Thế kỉ 21 không còn nam nữ cấm gặp nhau nhưng vì thế mà dân tộc ta đã bị mang tiếng xấu vì nhiều tuổi teen mang bầu. Bạn hãy nghe lời cha mẹ, cảnh giác bạn trai, bảo vệ tình yêu chân chính là góp phần vào xây dựng đất nước mới trong giai đoạn công nghiệp hoá, hiện đại hoá và giữ gìn bản sắc dân tộc Việt Nam ta.

Cô chú ơi, có cách nào để ba mẹ hiểu và quan tâm đến em nhiều hơn lúc trước không?(Nguyen Thi Bich Tuyen, 15t, Can tho)

GS-TS VGH: Người lớn hay chơi với em bé hơn vì em bé nghe lời người lớn. Và khi em bé lớn một chút là không nghe lời người lớn. Lại còn tránh mặt vì người lớn hay bắt lỗi. Bạn hãy có thái độ như em bé để nói những lời của bạn. Chắc chắn mọi việc sẽ được giải quyết.

Ba em có bồ nhí làm sao để cho họ chấm dứt ngay chuyện này? Mà em cũng biết mặt bà ta, chồng bà ta và cả hai đứa con gái. Thưa cô chú em phải làm sao trong tình huống này ạ?(Pham Nguyen Ngoc Hang, 12t, 23/33huynh man dat.F19.QBT)

TS NTBH: Em quan tâm và lo lắng cho gia đình là điều đáng quý, tuy nhiên chuyện tình cảm của người lớn đôi khi vượt quá khả năng giải quyết của em bởi vì em chỉ mới 12 tuổi. Em chỉ có thể hỗ trợ ba mẹ vượt qua những khúc mắc của gia đình hiện tại bằng cách trò chuyện với mẹ, thăm dò xem mẹ có biết sự việc hay không. Nếu mẹ chưa hay biết gì thì em nên nói chuyện với ba về sự lo lắng của em, để ba lưu ý giải quyết vấn đề cho khéo léo và bảo vệ được cuộc sống gia đình. Trong trường hợp mẹ em đã biết chuyện thì chính mẹ sẽ là người trực tiếp làm việc với ba để giải quyết ổn thỏa vấn đề này. Lúc đó em chỉ cần cố gắng làm tốt công việc của mình để ba mẹ không phải bận tâm về em và tập trung tâm trí vào chuyện rắc rối giữa ba mẹ. Em cũng có thể nhờ cậy người thân như là cô chú, ông bà cùng quan tâm và góp ý với ba mẹ.

Nhiều khi em tự hỏi em có phải là con ruột của mẹ hay không? Mỗi lần la mắng em, mẹ hay nói là...em lớn lên sẽ ra đứng đường, em bị xúc phạm, em buồn lắm...Xin cô chú chỉ em cách vượt qua những tình huống như thế? Em xin cám ơn nhiều lắm ạ!(Tieu Thao, 16t, Ninhhoa)

GS-TS VGH: Cha mẹ không phải ai cũng biết kiềm chế. Chắc chắn mỗi lần la mắng con xong, cha mẹ buồn lắm. Lúc nào em thấy mẹ mắng xong, đợi mẹ bình tĩnh hỏi xem có đúng thế không? Và hơn nữa, con cái còn bé trí nhưng lớn xác cứ tưởng mình hiểu, dạy lại mẹ như cụ non ai mà chịu nổi. Bạn nên tránh lúc mẹ nóng, bực tức và khi đó mặt bạn cảm thấy có lỗi. Lỗi vì để mẹ buồn chứ không phải mẹ đúng. Thế là từ từ bất hoà được giải quyết.

Mẹ em là một người khó tính, tánh tình hay nóng nảy lắm, nhiều lúc bực mình vì bệnh (mẹ em bị bệnh viêm xoang hay bị nhức đầu) đụng chuyện gì là quát mắng. Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ em ra đường mà ai nói em không lễ phép hay hỗn hào lúc nào cũng được mọi người khen ngợi. Nhưng mẹ thì không bao giờ khen em lấy một câu. Em sợ nhất là khi mẹ giận không thèm nói chuyện với em, đụng mặt thì lạnh như băng em sợ lắm đã nhiều lúc em muốn chết đi cho xong . Em đã từng mua thuốc ngủ nhưng không dám uống. Em biết mình rất nhát gan. Mẹ hay dùng những từ ngữ không đàng hoàng để la mắng em . Có lần em xin mẹ lên Sài Gòn học mẹ không cho thì thôi còn nói một câu làm em đau lắm: "Mày đi đi rồi đem cái bụng về", em đã khóc cả tuần. Em tự nghĩ chẳng lẽ mình xấu xa đến như vậy sao? Có ai mắng vốn với mẹ rằng mình chơi bời lêu lỏng chưa? Hay có ai nói rằng mình là đứa con gái mất nết chưa? Hoàn toàn không có . Nhưng mẹ cứ thích gán ghép tội lỗi cho em , em buồn ghê lắm.(Be Heo, 17t, An giang)

TS NTBH: Em đã hiểu được tính tình của mẹ (nóng nảy, khó tính) lại thêm sức khỏe của mẹ không tốt nên hay cáu gắt, bực bội và dễ la mắng em. Vì vậy em nên thông cảm một phần cho mẹ và cũng xem lại thái độ của em lâu nay đối với mẹ như thế nào để điều chỉnh và giúp mẹ bình tĩnh hơn mỗi khi có điều gì không hài lòng với em. Em cũng có thể viết thư cho mẹ để giãi bày những suy nghĩ của em về cách nói năng nặng nề của mẹ và bày tỏ mong muốn được mẹ khuyên nhủ dịu dàng hơn là la mắng. Trong thư, em nên chọn cách nói đượm tình cảm, đặc biệt em thể hiện sự quan tâm, lo lắng của em đối với mẹ. Khi thấy con gái cư xử ân cần với mình, mẹ em sẽ cảm thấy ấm lòng và có thái độ ôn hòa hơn khi đối xử với em.

Cuộc sống có bao giờ ngừng trôi không ạ? Tại sao ba mẹ em lại luôn có suy nghĩ rằng em phải đậu đại học? Tất cả mọi người đều nghĩ không đậu đại học thì tương lai không còn. Em phải làm gì để ba mẹ hiểu và đừng tạo áp lực cho em, phải đậu đại học bằng mọi giá?(Cho Em Dấu Tên, 17t, Đăk nông)

GS-TS VGH: Con đường học vấn là con đường giải phóng cái nghèo cho em, cho gia đình và cho cả dân tộc. Song nếu tất cả đều vào đại học thì ai sẽ lái máy, dệt vải...? Song xã hội là cạnh tranh và ai cũng muốn chiến thắng và điều đó gọi là tích cực. Cha mẹ em là người tích cực thì em phải nổ lực trong sự tích cực và mơ ước không tránh khỏi làm con cái bị áp lực. Song nếu em biết nỗ lực và nói với mẹ: "Con sẽ cố gắng hết sức nhưng học là một chuyện còn thi cử có khi không như mong muốn. Nếu có gì mẹ tha thứ cho con". Mặc dù học nhiều nhưng bạn biết điều chỉnh và tạo cảm hứng trong học thì sẽ thấy vui. Bạn hình dung nếu mình không được đi học thi sao xem thế nào nhé!

Tại sao người lớn hay bắt con cái phải làm theo ý kiến của họ mà lại không hỏi ý kiến & cảm xúc của con mình ra sao? Nếu em hỏi ngược lại thì mẹ lại nói "Tại mày chưa trưởng thành chừng nào đủ 18t thì.. Mày là con tao" Hic... Em thật pó tay.. Sao mẹ hoặc ba cứ làm cho em "wê" trước mặt người lạ hay bạn em wá vậy? (thường hay nói những thói xấu và khuyết điểm của em). Xin Cảm ơn MT.(Tăng Phượng Tuyết Nhung, 15t, TPHCM)

GS-TS VGH: Cha mẹ có kinh nghiệm nên nhìn con cái là biết. Song do không có phương pháp sư phạm nên có khi la mắng, đối xử trực diện, cơ học, có những sai lầm. Bạn luôn hiểu rằng không có cha mẹ nào ghét con và nói xấu con cả. Trước mặt người khác nói xấu con là muốn khen đấy thôi. Và hơn nữa muốn lấy sức ép dư luận để áp lực con cái. Đấy là dấu hiệu tốt hơn là "con hát mẹ khen hay". Lần sau mẹ bạn nói gì, trước tiên hãy nghe cái đã. Nghe là nhiệm vụ của người làm con. Nói lại là thoái thác nhiệm vụ. Nhưng nếu thoái thác đúng, cha mẹ còn thương hơn. Ví dụ: Con cố gắng thay cho mẹ hai thùng nước nhưng sức yếu quá. Mẹ đừng buồn con nhé! Bạn cứ thử như thế nhé!

Trong mắt bố mẹ em không ra gì. Tan học em không dám về nhà. Bố mẹ thường hay cãi nhau, khi ấy thường lôi em ra chửi, giống như em là nguyên nhân gây ra sự bất hoà trong gia đình. Ba uống rượu về cũng hay mắng chửi em, đôi lúc không cho em đi học, mang sách vở ra đốt…Cuộc sống của em quá u tối. Các cô chú có cánh nào cho em thấy được một chút ánh sáng hy vọng vào cuộc sống không?(Jaychou, 19t, Tphcm)

GS-TS VGH: Có lẽ cuộc sống của ba mẹ em có những uẩn khúc riêng mà em chưa biết rõ. Dẫu sao trong không khí ngột ngạt của gia đình như vậy, em đang gặp nhiều khó khăn và cần được hỗ trợ để giải tỏa. Trước hết em hãy chọn thời điểm phù hợp để thử tâm tình với ba hoặc mẹ. Qua đó, em có thể nhận biết được những vướng mắc giữa ba mẹ để có thể tìm cách chia sẻ vấn đề với ba mẹ. Bên cạnh đó, em cũng cố gắng làm tròn những bổn phận của mình trong gia đình để ba mẹ cảm nhận sự đóng góp của em có nhiều ý nghĩa đối với cuộc sống gia đình hiện tại. Trong khi vẫn chưa tìm thấy được 1 lối thoát cho cảnh ngộ hiện tại của gia đình thì sự bình tâm và bền chí để đầu tư cho tương lai của em chính là 1 hướng giải quyết tích cực giúp em có thêm niềm vui sống và vượt qua những tâm trạng khó khăn hiện nay.

Bố mẹ em mê số đề, làm em rất buồn và sợ nữa...Em phải làm sao để thuyết phục bố mẹ đừng theo cái nghề cờ bạc này nữa? Em đã khuyên rất nhiều lần nhưng bố mẹ không nghe. Em bối rối lắm, giúp em với!(Le Huyen Thuong, 17t, Tri luc_thoi binh _ca mau)

GS-TS VGH: Mê số đề là những người mê tiền trực tiếp do ít có năng lực kiếm tiền nhưng lại muốn có nhiều tiền. Bạn đừng khuyên ngăn rằng: "Đừng mua số đề" mà hãy tế nhị tham gia để bàn cùng cha mẹ. Sau đó tìm cách dùng tiền ấy làm việc gì đó cho ra tiền để cha mẹ nhận ra con đường kiếm tiền khác hay hơn, an toàn hơn. Đây là việc khó, bạn phải đứng về phía cha mẹ để hiểu. Đừng suy nghĩ theo ý mình. Mặt khác, bạn phải cố gắng để cha mẹ hiểu rằng có cách làm của con đáng tin cậy hơn để tạo niềm tin mới cho cha mẹ.

Ba em rất khó tính, hay chửi em. Còn mẹ cho em là đồ vô tích sự, không làm được việc gì. Trong nhà không ai coi em ra gì hết và không tin tưởng em điều gì. Em rất buồn, bây giờ em phải làm sao đây?(Nguen Thi Bich Phuong, 16t, Xuan tay/cam mi/dong nai)

GS-TS VGH: Không có cha mẹ nào không tin tưởng con cái. Chỉ có con cái làm cha mẹ mất lòng tin. Bạn hỏi mẹ xem: "Nếu mẹ tin con thì mẫu người con phải thế nào?". Khi cha la mắng mình phải yên lặng suy nghĩ lí do và chờ bình tĩnh mới nói ý của mình. Trong nhà không ai tin mình thì phải xem lại mình có kì cục lắm không? Bạn xem xem trong nhà ai được yêu nhất thì quan sát cách sống và làm của người ấy để làm theo. Đừng đố kị sẽ có được bài học. Hãy làm như thế xem thế nào nhé!

Ba mẹ em chia tay nhau 4 năm rồi. Từ đó mẹ em đi thêm bước nữa. Em rất bơ vơ! Mọi tình cảm của mẹ đầu dành cho người cha kế. Cha kế rất ghét em. Mẹ cũng không còn quan tâm tới em. Bài vở của em mẹ cũng chẳng cần nhìn tới. Mẹ hay mắng em vô cớ, dùng những lời lẽ rất buồn lòng… nhất là mỗi khi mẹ nhắc đến ba ruột của em. Em phải sống thế nào để thoái khỏi hoàn cảnh hiện tại, thưa cô chú?(Nguyễn Thị Thanh Trúc, 13t, Thủ đức thành phố HCM)

TS NTBH: Có lẽ mẹ em cũng rất khổ tâm khi hôn nhân với ba em bị đổ vỡ. Hiện tại mẹ tuy đã có cuộc hôn nhân mới nhưng những việc không hay đã diễn ra trong gia đình trước đây với ba em vẫn chưa phôi pha, vì vậy mẹ vẫn hay hậm hực mỗi khi nhắc đến ba em, khiến em buồn lòng và khó chịu. Chắc là mẹ em hiện nay cũng muốn em và cha kế sống chung thuận thảo với nhau, nhưng mẹ không dám đòi hỏi vì điều đó có thể không được em chấp nhận hoặc do cha kế của em thiếu thiện chí. Nếu em thương mẹ thì hãy cố gắng giữ thái độ bình thường trong sinh hoạt gia đình. Em hãy chịu khó tự thực hiện nhiệm vụ học tập và tạo được kết quả tốt để mẹ và cha kế thấy rõ sự nỗ lực đáng quý của em. Từ đó mẹ và cha kế sẽ lưu tâm nhiều hơn đến trách nhiệm đối với em. Thỉnh thoảng em cũng hãy chủ động gần gũi với mẹ nói lời yêu thương với mẹ và góp ý kiến về những cách nói năng và sự la mắng vô cớ của mẹ để mẹ không tiếp tục làm em buồn lòng nữa.

Em và mẹ không thân thiết nhau lắm. Từ lúc em 9 tuổi em đã bắt đầu xa lánh mẹ vì mỗi lần gần mẹ là mẹ hay nói nặng em, hoặc chửi bới em đủ điều…Chính vì vậy cho đến bây giờ em không dám tâm sự với mẹ điều gì. Xin hướng dẫn cách nào để mẹ hiểu em hơn ?(Michelle_mi, 16t, Ca mau)

GS-TS VGH: Em xem lại khi 9 tuổi có gì vướng mắc, có xung đột gì không? Nếu có thì phải sửa cái sai ấy. Nay em đừng tâm sự với mẹ vì nghĩ tâm sự khó nói lắm. Em hãy nhờ mẹ giúp đỡ và luôn mong nói điều nhờ mẹ rồi cảm ơn. Đừng nhờ việc khó và đừng xin tiền mới nói với mẹ. Hãy hỏi những chuyện như năm 9 tuổi về trước nhưng bằng hiểu biết bây giờ.

Sao lúc nào con có chuyện buồn thì người chia sẻ với con luôn là bạn bè của con. Trong khi chuyện buồn của con mà đem ra tâm sự với mẹ thì lại bị mẹ la mắng. Con phải làm sao đây???(Nguyễn Thu Phương Uyên, 11t, Gò vấp)

TS NTBH: Rất may mắn là khi em có chuyện buồn thì bạn bè quan tâm và hỗ trợ cho em. Thông thường em và các bạn ở cùng 1 lứa tuổi nên dễ hiểu và thông cảm với nhau. Em cứ tiếp tục xem bạn là nguồn động viên tinh thần của em khi cần thiết. Còn đối với mẹ là người lớn, mẹ có nhiều nỗi lo toan, nên có thể đôi lúc mệt mỏi hay bẳn gắt với các con hoặc do mẹ nghi ngại những điều không hay từ câu chuyện của em kể nên mới phiền trách em. Khi mẹ la rầy, em hãy xem thử điều mẹ nói có lý hay không để trao đổi với mẹ. Em cũng chú ý cách nói năng và cách dùng từ ngữ với mẹ sao cho mẹ hiểu thấu được vấn đề của em và không bất bình, khó chịu trước thái độ của em đối với mẹ. Hy vọng rằng mẹ sẽ ngày càng hiểu em và gần gũi với em như là 1 người bạn lớn.

Năm nay cháu 15 tuổi, từ nhỏ đến giờ, ba cháu không cho cháu đi đâu cả, nhất là không được qua nhà bạn, dù bạn gái hay trai. Hậu quả là bây giờ cháu rất nhút nhát, thiếu tự tin vào bản thân. Cháu hay nghĩ là mình xấu nên đi đâu cháu cũng cúi gằm mặt xuống đường. Cháu rất ngại kết bạn, nên cháu chẳng có lấy một đứa bạn thân nào! Xin cô chú có cách nào giúp cháu thoát khỏi cuộc sống cô đơn và mặc cảm hiện tại?(Thảo, 15t, Thành phố hồ chí minh)

TS NTBH: Cháu đã nhận ra được những hạn chế của mình, đó là 1 điều quan trọng để cháu có thể khắc phục và tiến bộ hơn. Đầu tiên cháu nên thay đổi cách suy nghĩ của mình về bản thân, bởi vì bên cạnh những hạn chế, mỗi người đều có những mặt mạnh và ưu thế riêng. Vì vậy cháu hãy thử viết ra những điểm trội của mình trong học tập, trong sinh hoạt hàng ngày, hoặc những năng khiếu của cháu. Khi xác định được những điểm mạnh đó, cháu sẽ tự tin hơn. Khi vào lớp, cháu nên mạnh dạn bắt chuyện với những bạn ngồi gần, cháu quan tâm xem các bạn có những ưu điểm gì để học hỏi và đưa ra nhận xét của mình về bạn để gây được thiện cảm. Cháu có thể bắt đầu từ 1 hoặc 2 người bạn mà cháu thấy dễ gần và dễ nói chuyện. Khi các bạn đó có dịp trò chuyện, chia sẻ với cháu thì cháu sẽ được bạn bè lưu tâm đến mình nhiều hơn. Điều này sẽ giúp cháu mất đi cảm giác lẻ loi trong lớp học. Ngoài ra, cháu có thể thưa chuyện với ba mẹ để ba mẹ cho phép cháu được tham gia các hoạt động ngoài việc đến trường học tập. Chẳng hạn như cháu có thể đến Nhà văn hóa, tham gia các CLB đội nhóm để phát triển năng khiếu, và có cơ hội tiếp xúc nhiều người để rèn luyện khả năng giao tiếp. Chúc cháu ngày càng mạnh dạn và có nhiều bạn bè thân cận với mình.

Bố mẹ em không cho em tham gia bất cứ một hoạt động nào như là văn nghệ, thể thao, hội họp...Chỉ bắt em học mà thôi. Thậm chí giải trí cũng không được nữa! Xin cho em một lời khuyên?(Tran Thi Nhu Quynh, 16t, Khe sanh -huong hoa-quang tri)

TS NTBH: Nếu chỉ tập trung vào mỗi việc học thì cuộc sống sẽ rất đơn điệu và mệt mỏi. Tuy nhiên chắc bố mẹ em quá đề cao tầm quan trọng của việc học, hoặc là có 1 kế hoạch đầu tư cho tương lai của em bằng con đường học tập. Vì vậy em cũng nên bày tỏ những thắc mắc, băn khoăn của mình với ba mẹ. Em có thể cho ba mẹ thấy sự mỏi mệt của mình, để ba mẹ sắp xếp lại việc học của em cho cân đối với những sinh hoạt khác, hoặc em có thể tâm sự và nhờ người có uy tín với ba mẹ can thiệp, giúp ba mẹ thay đổi quan điểm và tạo điều kiện cho em được rèn luyện nhiều mặt hữu ích cho sự phát triển nhân cách.

MT
Hãy biết cho đi những gì mình có thể ....

Để được nhận lại những gì mình ... Mơ ước


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mr. THIENAN
Site Admin
 
Bài viết: 697
Ngày tham gia: 27 Tháng 9 2003, 12:00


Quay về Làm Cha Mẹ Thời @

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.4 khách.

cron