Phục hồi và bền hóa động cơ không tháo rã : Công Nghệ Gốm Kim Loại XADO - Metal-Ceramic Xado

THIÊN AN Technology Thiết kế website Chuyên Nghiệp ! | Domain Hosting Chất lượng Cao!

Kỷ niệm về cha

Làm thế nào để gia đình mãi là Thiên Đường ...

Điều hành viên: Luu Thanh Nghi

Kỷ niệm về cha

Gửi bàigửi bởi Mr. THIENAN » 19 Tháng 6 2010, 22:20

Kỷ niệm về cha

Hình ảnh

Trong tâm hồn của tôi, cha tôi là một vì sao sáng lấp lánh cuối trời xa. Những kỉ niệm về cha chính là những kí ức dõi theo tôi từng ngày. Nhưng kỉ niệm không thể nào xóa đi trong trí óc tôi về cha là ngày mà tôi năm viện.

Cha ơi! Cha có hiểu hết nổi lòng của con không? Con yêu cha, con thương cha vì những giọt mồ hôi lăn dài trên má khi cha ở cạnh con trong một bệnh viện xa lạ. Cha tôi đã vì tôi mà bỏ qua biết bao nỗi lo toan. Vào mùa hè năm ấy, một mùa hè đầy kỉ niệm với tôi đã đưa đến cho tôi một căn bệnh đau tai. Tôi bị viêm tai xương chủm hồi 5 tuổi. Thời gian điều trị của tôi rất dài nhưng nó chẳng là gì cả. Và cũng vào mùa hè ấy, căn bệnh của tôi đã đến đỉnh cao và phải ra bênh viện Việt Đức tiến hành ca mổ. Anh chị tôi đi xa, chỉ có cha đưa tôi đi, còn mẹ ở nhà lo cho em. Cha đưa tôi đi nhưng không một lời khó chịu. Và một ngày với tôi cũng đã bắt đầu. Ca mổ của tôi kéo dài trong vòng 8 tiếng. Các cô chú bác sỹ đã tiêm thuốc gây tê cho tôi trước khi ca mổ bắt đầu. Khi ca mổ bắt đầu, cha tôi phải ngồi ở ngoài để đợi. Một tiếng, hai tiếng ..... rồi đến 8 tiếng đã trôi qua. Tôi bắt đầu nằm trong vòng tay ấm áp của cha. Chỉ vì quá đau mà tôi đã gào thét. Ở đó, chỉ có cha là người thân yêu duy nhất của tôi. Tôi đã gào thét rất to và cha ôm chặt lấy tôi và nói:“Con ơi! Đừng khóc nữa. Đừng làm cha sợ. Ở đây cha chỉ có một mình con. Không còn ai ở cạnh cha nữa”. Câu nói ấy đã làm cho tôi không thể nào gào thét nữa mặc dù tôi rất đau. Rồi cha hát cho rồi nghe và ru tôi ngủ. Một hồi sau, khi tỉnh giấc, tôi đã thấy cha nằm gục xuống, vì tôi mà cha đã thức khuya để lo cho tôi từng ly từng tí. Từ bộ áo quần cho đến miếng ăn. Tôi không muốn ăn và ăn cũng chẳng ngon nhưng nhìn thấy vẻ âu yếm lo lắng của cha dành cho tôi mà tôi ăn từng miếng cháo trong sự nghẹn ngào. Một tháng điều trị như vậy, cha đã quá khổ vì tôi, nhưng cha không một lời than phiền. Và cuối cùng ngày xuất viện cũng đã đến với tôi. Bác sĩ bảo bệnh tình của tôi đã khôi phục hẳn. Lúc ấy, niềm vui của cha bắt đầu dâng trào. Cha ôm chầm lấy tôi mà dịu dàng nói: “Con ơi! Con không còn đau nữa có phải không?”. Tôi liền “vâng” một hồi rất to. Và cha con tôi bắt đầu rời khỏi nơi vòng tay yêu thương đã cứu sống tôi.

Trong tâm hồn tôi luôn sống dậy những kĩ niệm về cha và cũng không ai có thể thay thế cha trong trái tim tôi.

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ

Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha

Nước biển mênh mong không đong đầy tình mẹ

Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha”

Hình ảnh

Cha yêu quý của con! cha có nghe những gì con nói không hỡi cha?




Lê Hoài Thu - Lớp: 10B2
Hãy biết cho đi những gì mình có thể ....

Để được nhận lại những gì mình ... Mơ ước


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mr. THIENAN
Site Admin
 
Bài viết: 696
Ngày tham gia: 27 Tháng 9 2003, 12:00

Re: Kỷ niệm về cha

Gửi bàigửi bởi Mr. THIENAN » 19 Tháng 6 2010, 23:57

Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”

Bài làm:


Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.

Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.

Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.

Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.

Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.

Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.

Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?

Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.

Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.

Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…

Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.

Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.

Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật.

Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.

Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.

Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.

Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.


NGUYỄN THỊ HẬU
(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)
Hãy biết cho đi những gì mình có thể ....

Để được nhận lại những gì mình ... Mơ ước


Hình ảnh
Hình đại diện của thành viên
Mr. THIENAN
Site Admin
 
Bài viết: 696
Ngày tham gia: 27 Tháng 9 2003, 12:00

Re: Kỷ niệm về cha

Gửi bàigửi bởi Giọt nước » 15 Tháng 6 2013, 18:00

Chúc Mừng Ngày Của Cha - Happy Father's Day !!!
Không có Giọt nước sẽ không có đại dương .... Không có Máy tính làm sao có Mạng ......
Hình đại diện của thành viên
Giọt nước
 
Bài viết: 1736
Ngày tham gia: 07 Tháng 6 2003, 11:00


Quay về Làm Cha Mẹ Thời @

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.2 khách.